Nâng chén rượu siêu đã lạnh ngắt

Chăn màn 24h

Nâng chén rượu siêu đã lạnh ngắt

Sử sách ngàn năm, mãi chỉ là điều bí ẩn, kẻ đúng, người sai sao có thể ràng buộc…

Chỉ có một chữ  – Tình –  mãi là cái sai của một thời đã qua

Người đến cũng vì một chữ  – Tình –

Người đi cũng chỉ một chữ  – Tình –

Tuổi trẻ là những sai lầm và bốc nổi,  – Tình –  là niệm là chấp cũng là ngộ của một thời thanh xuân

 

Tinh lầu cao cô đơn cùng trăng sao…

Hương rượu Kim Sơn như đưa như đẩy vạn vật vào hư  vô. Người say kẻ tỉnh chỉ trong một chén rượu nhẹ đưa theo cơn gió cuối đông.

Người say không tỉnh hay vì không muốn rời cơn mê của một kiếp phù sinh!?

Nhất canh…

Gió thổi buốt từng đợt, vạc má hồng đung đưa theo gió. Người say vì hơi men đắng hay vì người!?
– Mai muội phải nhập cung…!

Nàng mở lời… Nghẹn đắng, tà áo đỏ u uất phất phơ theo cơn gió nhẹ, ánh mắt nhìn về bờ vai chàng như nhìn về một hư không xa xăm. Chàng vẫn im lặng, chén rượu đong đưa.

– Huynh…Chàng…! Thiếu nữ ngập ngừng dìu dắt từng âm thanh từ khóe môi he hẩy run rẫy.

… Muội muốn đi thật xa! Xa khỏi nơi này, nơi có hoàng hôn thật đẹp… có huynh…

Vòng tay nàng chợt quấn chặt lấy chàng, như vô tình như khao khát. Bóng chàng theo ánh nến lập lờ vẫn lạnh ngắt, không chút hơi ấm như ánh lửa lẻ loi kia

Vòng tay ấy thật chặt, thật ấm áp…

Vòng tay mà một đời người vẫn đợi

Nhưng một người không bao giờ đợi!

Nâng chén rượu siêu đã lạnh ngắt, bóng hồng y lập lờ theo ánh nến tan vào đêm đông kiệt quệ.

Một người đã từ bỏ và giờ níu kéo chút hương vị giai nhân. Hơi rượu cứ nồng, người dần say, say vào kí ức đã quá xa, xa như ánh tịch dương chiều tàn.

Nhị canh…

Men đã ngấm, tình đã cạn, niệm chưa dứt, người đã say, tình chưa say…

Ánh mắt yêu thương trìu mến, ấm áp ngày nào, giờ nhìn hắn đầy hận thù, oán trách.
–  – Ta đã sai, hay ta đúng!? –  Hắn tự hỏi mà lòng quặn thắt. Hắn tự hỏi và lòng hắn tự hồi đáp câu hỏi từ trái tim hắn một cách tuyệt vọng. Giờ, khắc này, hắn và nàng đã tồn tại một khoảng cách, thứ khoảng cách mà chính hắn không tự lường được.

Hắn ngước nhìn đôi mắt đã một thời khao khát yêu thương nơi hắn, ánh mắt ấy, đôi mi ấy giờ đã khác. Tất cả yêu thương, khao khát trong đêm đông xưa giờ đã bị thay thế hắn thứ hận thù, cô quạnh.

Leave a Reply